50KD1-NHATRANG UNIVERSITY

WE ARE ONE
 
Trang ChínhTrang chủGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng NhậpĐăng ký
ENGLISH SONGS ENGLISH SONGS
HOÀNG SA - TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
» "Như vậy nhé" siêu kinh điển(+_+)
by ruabiennt Thu Aug 30, 2012 12:19 pm

» 50kd1 thân yêu!!!
by ruabiennt Mon Apr 23, 2012 7:05 pm

» thông báo tuyển dụng
by quochiep Tue Feb 07, 2012 7:52 pm

» 45 chữ bất dành cho đàn ông...
by golden.bibi Sun Jan 29, 2012 3:45 am

» TET BEXELET
by tuananh Sun Jan 22, 2012 7:27 pm

» tuyên ngôn ngọa long
by tuananh Thu Jan 12, 2012 1:34 pm

» “Cái tát” vào mặt chồng
by MrTran Fri Dec 23, 2011 5:44 pm

» Backstreet Boys
by MrTran Wed Dec 14, 2011 8:17 pm

» yếu mà thích lập miếu à cưng....!
by MrTran Sat Dec 10, 2011 11:30 am

» trận đấu của đôi tuyển khoa....
by quochiep Wed Dec 07, 2011 11:14 am

» Lượn quanh..
by MrTran Wed Nov 23, 2011 9:32 pm

» Việt Nam và Sea Games
by MrTran Sat Nov 19, 2011 9:43 pm

» Chương trình huấn luyện “GIÁ TRỊ TRONG TA, HẠT MẦM CHUYỂN HÓA BẢN THÂN”
by tinhvo Fri Nov 18, 2011 9:42 am

» Xoay vòng tiếng Anh
by golden.bibi Wed Nov 16, 2011 9:02 pm

» 12 Câu Nói "Phét" Kinh Điển Cũa Mọi Thời Đại
by 7ay_Koh Wed Nov 02, 2011 6:09 pm

» [QT] Các tổ chức QT
by MrTran Sun Oct 30, 2011 1:05 pm

» [XH] Hàng độc
by MrTran Sat Oct 29, 2011 6:50 pm

» Answer....
by MrTran Tue Oct 25, 2011 11:01 pm

» tâm trạng ngày học cuối cùng!
by baby_xinh Fri Oct 21, 2011 6:54 pm

» thông báo thực tập công ty LONG SINH
by quochiep Tue Oct 18, 2011 10:16 am

QUẦN ÁO HÀN QUỐC CHÍNH HIỆU – GIÁ RẺ - SHIP HÀNG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH – ĐƯỢC ĐẢM BẢO BỞI admin tinhvo
LIÊN KẾT NHANH
ĐẠI HỌC NHA TRANG VNEXPRESS TOP 500 COMPANY THỜI BÁO KINH TẾ VIỆT NAM TRUYỀN HÌNH KINH TẾ TÀI CHÍNH BÁO SÀI GÒN TIẾP THỊ

Share | 
 

 Mỗi ngày một...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Mỗi ngày một...   Mon Nov 29, 2010 8:54 pm

Câu chuyện

Câu chuyện con lừa


Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì.

Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.

Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.
ST

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Tue Nov 30, 2010 12:13 pm

Hạt và cây


Một hạt nhỏ bé sẽ trổ thành cây.Cây sinh ra nhiều hạt hơn.Những hạt này lại trổ thành cây.Cây lại sinh ra hạt.Và cứ như thế...Vậy có bao nhiêu cây trong một hạt?... Không có cây ở trong hạt.Đập hạt ra, bạn sẽ chẳng thấy một cây nàoHạt chỉ mang mầm sống của cây,những gì tiềm ẩn để trổ thành cây.Và cây chỉ xuất hiện khi hạt được nuôi dưỡng đủ nước,đất và ánh sáng mặt trời.

Những người mà bạn gặp,những điều bạn được học,những kinh nghiệm trong đời bạn,những gì bạn lựa chọn,mỗi ngày,mỗi khỏang khắc trong cuộc đời bạn...Tất cả là những hạt giống với sức sống vô tận.Chúng đang chờ để trở thành cây,rồi thành trái;nhưng chỉ khi chúng được trồng ở đất tốt và được nuôi dưỡng.

Bạn thân mến ! không phải lúc nào bạn cũng có thể lựa hạt nào sẽ rơi xuống trong đời mình nhưng bạn hòan tòan có thể trồng nó,nuôi dưỡng nó theo cách bạn muốn.
Hãy nghĩ về điều đó.Bạn có thể thay đổi cuộc đời mình ngay từ bây giờ bằng cách quyết định sẽ trồng những hạt nào,sẽ lựa chọn những gì,Và bằng cách cung cấp những hạt giống tốt,những hạt giống bất ngờ một mảmh đất màu mỡ,đủ chất dinh dưỡng sống và phát triển.

ST

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
djchat
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 159
Reputation : 1
Join date : 29/04/2010
Age : 27
Đến từ : Thiên Đình

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Tue Nov 30, 2010 10:08 pm

02 câu chuyện đều rất hay và thú vị,,, cố gắng phát huy nhé !!!!!!!!!!!!
thanks !
========================
Trên đời này chả có trùm nào giống trùm nào
cũng chẳng có trùm nào giống trùm ... mền !
v
Về Đầu Trang Go down
tuananh
PHÓ TỔNG GIÁM ĐỐC
PHÓ TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 1
Join date : 15/05/2010
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Thu Dec 02, 2010 11:14 pm

bạn sẽ là người thành công nếu bạn biết cách biến khó khăn thành sức mạnh và cơ hội
Về Đầu Trang Go down
http://vutuananh.gd@gmail.com
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Fri Dec 03, 2010 10:23 am

Có một nhà kinh tế học nổi tiếng đã từng nói thế..M.Porter, cha đẻ của chiến lược cạnh tranh hiện đại..
Biến khó khăn thành cơ hội ko khó,,Điểm khó là ta làm thế khi nào..Bởi lẽ..ko phải khó khăn nào cũng dễ biến thành cơ hội..Ta phải biết tự lượng sức mình nữa..Đôi lúc, chấp nhận khó khăn để có một bài học để đời..Đôi lúc chấp nhận khó khăn để biết con đường ấy ko bao giờ phẳng cả,,

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Mon Dec 06, 2010 7:42 pm

Chim ưng và Cáo
Chim ưng và Cáo quyết định sống với nhau như bạn bè và thoả thuận ở gần nhau cho tình bạn thêm bền chặt nhờ tình láng giềng. Chim ưng xây tổ trên ngọn cây cao còn Cáo đào hang đẻ con ngay trong những bụi cây dưới đất. Nhưng có một lần, cáo đi kiếm mồi, chim ưng đang đói bay sà xuống bụi cây vồ lấy các con cáo con và cùng với các con chim ưng con của mình ăn thịt chúng.

Cáo về nhà, biết được điều gì đã xảy ra và rất đau đớn: đau vì các con của mình đã chết không bằng đau vì không trả được thù, vì các con thú rừng không tài nào bắt được chim ưng. Nó chỉ còn biết đứng từ xa mà cất tiếng nguyền rủa kẻ vong tình bội nghĩa kia. Kẻ sức yếu, thế cô thì có thể làm được gì hơn?
Nhưng rồi cũng đến lúc chim ưng phải trả giá cho tình bạn bị nó chà đạp. Một người nào đó đem dê ra đồng để hiến tế. Chim ưng bay đến con vật bị hiến và tha đi bộ lòng bốc khói của nó. Và khi nó chỉ vừa mới tha về đến tổ, một cơn gió mạnh ập đến, những dây bện tổ cũ kỹ mỏng mảnh bốc lửa cháy sáng rực. Những con chim ưng con bị cháy xém rơi xuống đất. Chúng chưa thể bay lên được. Thế là Cáo chạy ra ăn thịt chúng ngay trước mắt chim ưng.

Những kẻ phản bạn dù có thoát được sự trả thù của người bị xúc phạm nhưng có tránh khỏi được sự trừng phạt của Thượng đế ko?

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Thu Dec 09, 2010 4:53 pm

Món quà quý giá nhất


Tôi không thể nào quên được một ngày hè nắng nóng tháng 7 năm 1965, khi mẹ tôi đột ngột qua đời ở tuổi 36 vì một căn bệnh không rõ nguyên nhân. Cuối buổi chiều hôm đó, một cảnh sát viên đã đứng trước mặt cha tôi để xin cho bệnh viện được nhận van tim và giác mạc từ đôi mắt của mẹ tôi. Tôi choáng váng hoàn toàn. Các bác sĩ đã muốn cắt rời thân thể mẹ tôi và đem cho người khác, tôi nghĩ như thế khi bỏ chạy vào trong nhà nước mắt đầm đìa.


Vào cái tuổi 14, tôi không hiểu tại sao người ta lại cắt xẻ một người mà tôi yêu thương. Không cần suy nghĩ lâu, cha tôi đã trả lời: "Vâng".

"Sao cha để cho người ta làm như vậy với mẹ con?" Tôi hét lên với cha. "Mẹ con bước vào thế giới này trong một hình hài, nếu làm vậy thì làm sao mẹ ra đi được."

"Linda", cha tôi nói một cách bình tĩnh vòng tay ôm lấy người tôi, "món quà tặng vĩ đại nhất con có thể đem cho là một phần của chính con. Mẹ con và cha đã quyết định cách đây khá lâu là nếu chúng ta có thể làm thay đổi cuộc sống của một người nào đó sau khi ta chết đi, thì lúc đó cái chết của ta mới có ý nghĩa". Cha tiếp tục giải thích cho tôi biết là cha và mẹ đã quyết định sẽ hiến tặng những bộ phận trong cơ thể.

Bài học cha đã dạy ngày đó trở nên một trong những điều quan trọng nhất trong đời tôi.

Nhiều năm trôi qua. Tôi kết hôn và có một gia đình riêng. Năm 1980, cha tôi bị bệnh phổi và đến ở với chúng tôi. Trong khoảng sáu năm sau đó, chúng tôi đã dành nhiều thì giờ để bàn luận về cuộc sống và cái chết.

Cha nói với tôi một cách vui vẻ, khi ông chết, ông muốn tôi tặng bất cứ một bộ phận nào còn tốt của cơ thể ông, đặc biệt là đôi mắt. "Ánh sáng là một trong những món quà vĩ đại nhất mà người ta có thể trao tặng", cha nói rằng kỳ diệu biết bao nếu có thể giúp cho một đứa bé khiếm thị có thể được nhìn thấy và vẽ những con ngựa như con gái Wendy của tôi đã vẽ.

Cô bé cứ vẽ những con ngựa suốt cả cuộc đời, giành hết phần thưởng này đến phần thưởng khác. "Hãy cứ nghĩ đến việc người cha người mẹ cảm thấy tự hào như thế nào nếu cô con gái của họ có thể vẽ như Windy". Cha nói.

"Hãy nghĩ con sẽ cảm thấy tự hào như thế nào khi biết rằng đôi mắt của cha có thể làm nên điều đó".

Tôi đã kể cho Wendy những gì mà ông ngoại từng nói, mắt đẫm lệ, con bé vào phòng ông và ôm ghì chặt lấy ông ngoại.

Nó chỉ mới 14 tuổi_ đúng vào cái tuổi mà tôi vừa mới được biết về việc hiến tặng thân thể. Thật khác biệt làm sao!

Cha tôi mất vào ngày 11 tháng tư năm 1986, và chúng tôi đã tặng đôi mắt theo ước nguyện của ông. Ba ngày sau đó Wendy nói: "Mẹ, con rất tự hào về những gì mẹ đã làm cho ông"

"Ðiều đó làm con tự hào sao?" Tôi hỏi.

"Mẹ cứ tin chắc điều đó! Mẹ có bao giờ nghĩ cuộc sống sẽ như thế nào nếu không được nhìn thấy? Khi con chết đi, con muốn đôi mắt của con cũng được hiến tặng giống như ông"

Vào lúc đó, tôi chợt nhận ra cha tôi đã cho nhiều hơn là đôi mắt của ông. Những gì cha để lại đang lấp lánh trong đôi mắt của con gái tôi _ niềm tự hào.

Ðiều tôi không hề biết được trong ngày hôm ấy, khi ôm Wendy trong vòng tay, là chỉ hai tuần sau đó tôi lại phải một lần nữa ký vào những tấm giấy hiến tặng cơ thể.

Con gái yêu dấu, tài năng của tôi, Wendy bị một chiếc xe tải đâm phải khi đang cưỡi ngựa bên lề đường. Khi tôi ký vào tấm giấy, những lời của con cứ vang mãi bên tai: "Mẹ cứ tin chắc điều đó! Mẹ có bao giờ nghĩ cuộc sống sẽ như thế nào nếu không được nhìn thấy?"

Ba tuần sau khi Wendy mất, tôi nhận được một lá thư từ ngân hàng mắt.

Thưa ông bà Rivers,

Chúng tôi xin thông báo cho ông bà biết cuộc phẫu thuật ghép giác mạc đã thành công và giờ đây hai người mù đã có thể phục hồi thị giác. Họ đang đại diện cho một kỷ niệm sống của con gái ông bà _ người đã quan tâm và chia sẻ những điều tốt đẹp nhất của cuộc sống này.

Nếu tại một nơi nào đó, một người nhận mắt bỗng chợt nhận ra một tình yêu mới dành cho những con ngựa, và ngồi hàng giờ để phác họa chân dung của những con ngựa xinh xắn, tôi nghĩ rằng tôi biết ai là người hiến tặng - Một cô gái tóc vàng, mắt xanh vẫn đang ngồi vẽ.

ST

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Tue Dec 14, 2010 12:05 pm

Ngụ ngôn Aesop (Êdốp)


Lịch sử ghi lại rất ít thông tin về con người này. Là một nô lệ sống ở Hy Lạp vào thế kỷ thứ VI trước Công Nguyên, Aesop đã bị giết chết bởi những người dân tại Delphi (theo Herodotus). Tuy vậy, những câu chuyện ngụ ngôn mang tên ông còn tồn tại mãi cho tới tận ngày nay và luôn được người đời coi đó là những bài học quý giá

Những câu chuyện ngụ ngôn Aesop (Êdốp) thường là những câu chuyện ngắn dành cho trẻ con, ẩn bên trong là một bài học đơn giản về luân lý, đạo đức và cách sống đẹp. Ngụ ngộn Aesop thậm chí đã trở thành những câu thành ngữ cửa miệng của người dân ở nhiều nơi trên thế giới.

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Tue Dec 14, 2010 12:20 pm

Con gấu và hai người đàn ông

Ngụ ngôn Aesop
Hai người đàn ông đang đi cùng nhau thì bỗng nhiên có một con gấu xuất hiện trên đường. Một người nhanh chóng trèo lên một cái cây và cố giấu mình trong những nhánh cây rậm rạp.
Người kia nhận thấy mình sắp bị tấn công bèn nằm sải trên nền đất. Khi con gấu lại gần dùng mũi đánh hơi và hít hít ngửi ngửi khắp người anh ta, thì anh ta liền nín thở, giả vờ chết.
Con gấu bỏ đi vì người ta vẫn hay nói rằng loài gấu không bao giờ động vào xác chết.
Khi con gấu đã đi khỏi, người đang trốn trên cây bèn tuột xuống, chạy đến chỗ bạn mình và hỏi đùa rằng:
- Con gấu đó đã thì thầm cái gì vào tai anh vậy?
Người kia nghiêm trang trả lời:
- Nó đã cho tôi một lời khuyên: đừng bao giờ đồng hành cùng một người bỏ rơi anh trong lúc hoạn nạn.

Câu chuyện này chúng ta đã đc học từ hồi bé tí, nhưng đã mấy ai biết nó là truyện ngụ ngôn của Aesop ko?.. Mình thấy câu chuyện rất hay và có ý nghĩa

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Wed Dec 15, 2010 6:13 pm

CHÚ BÉ CHĂN CỪU VÀ CON CÁO

Một chú bé chăn cừu cho chủ thả cừu gần một khu rừng rậm cách làng không xa lắm. Chăn cừu được ít lâu, chú cảm thấy cuộc đời chăn cừu thực nhàm chán. Tất cả mọi việc chú có thể làm để giải khuây là nói chuyện với con chó hoặc thổi chiếc kèn chăn cừu của mình.
Một hôm, khi chú đang ngắm nhìn đàn cừu và cánh rừng yên tĩnh, và suy nghĩ mình sẽ phải làm gì khi gặp một con Cáo, chú nghĩ ra một trò chơi cho đỡ buồn.
Chủ bảo với chú rằng khi Cáo tấn công đàn cừu thì phải kêu cứu, để Dân Làng nghe thấy và đuổi nó đi. Thế là, mặc dù chú chẳng thấy con gì giống Cáo hết, chú cứ chạy về làng và la to, “Cáo! Cáo!”
Đúng như chú nghĩ, Dân Làng nghe thấy tiếng kêu bỏ cả việc làm và tức tốc chạy ra cánh đồng. Nhưng khi họ đến nơi họ chỉ thấy chú bé ôm bụng cười ngặt nghẽo vì đã lừa được họ.
Ít ngày sau chú bé chăn cừu lần nữa lại la lên, “Cáo! Cáo!” Và một lần nữa Dân làng lại chạy ra giúp chú, nhưng lại bị chú cười cho một trận.
Thế rồi vào một buổi chiều nọ, khi mặt trời lặn xuống sau cánh rừng và bóng tối bắt đầu phủ đầy lên cánh đồng, một con Cáo thực sự nấp sau một bụi cây bỗng phóng ra và chụp được một con cừu.
Quá hoảng sợ, chú bé chăn cừu vội chạy về làng và la to “Cáo! Cáo!” Nhưng mặc dù Dân Làng có nghe tiếng chú kêu, nhưng không ai chạy ra cả để giúp chú như những lần trước. “Lần này không thể để cho nó đánh lừa được mình nữa” họ bảo.
Cáo giết chết rất nhiều cừu của chú bé và biến mất vào rừng rậm.

Người ta cũng không tin kẻ nói dối ngay cả khi hắn nói thật.

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Thu Dec 16, 2010 12:56 pm

BÁC NÔNG DÂN VÀ CON CÒ

Ngụ ngôn Aesop
Một con cò tính tình hiền lành chất phác gặp một bầy ngỗng trời phá phách rủ đi đến một cánh đồng lúa mới cấy. Nhưng rốt cuộc cả bầy phải rầu rĩ vì đã sa vào bẫy lưới của bác nông dân.
Cò bèn năn nỉ bác nông dân tha cho nó.
“Xin bác thả cho cháu ra,” nó năn nỉ. “Cháu thuộc họ nhà cò xưa nay vốn lương thiện và là loài chim có tính tốt. Hơn nữa, cháu đâu có biết lũ ngỗng đi phá lúa của bác.”
“Mi có thể là loài chim rất tốt,” bác nông dân bảo, “nhưng ta bắt mi cùng với lũ ngỗng ăn cướp nên mi phải cùng chịu chung hình phạt với chúng.”

Người ta nhìn bạn bè của bạn để đánh giá bạn...

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Tue Dec 21, 2010 9:17 am

Cơn gió và Mặt trời

Một lần nọ, Gió Bắc và Mặt Trời tranh cãi kịch liệt xem ai mạnh hơn ai. Cả hai đều kể lại những chiến tích nổi trội nhất và một mực cho rằng mình mạnh hơn đối phương. Vừa lúc đó có một người khách bộ hành đi tới, và cả hai đồng ý kiểm tra sức mạnh của đôi bên bằng cách thử xem ai sẽ cởi được cái áo choàng của người khách bộ hành nọ nhanh hơn.

Gió Bắc khoác lác đã thử trước. Nó tạo ra một luồng gió xoáy dữ dội nhất từ trước đến giờ, và ngay từ lần cố gắng đầu tiên, gần như nó đã có thể xé rách cái áo choàng của người bộ hành. Nhưng người đàn ông kia chỉ cần giữ áo choàng của mình chặt hơn một chút, thế là cơn gió bấc già nua kia chỉ phung phí sức lực của nó một cách vô ích mà thôi.

Xấu hổ vì đã không làm được một việc quá đơn giản như vậy, nên sau cùng Gió Bắc đành chấp nhận bỏ cuộc.

Sau đó đến lượt Mặt Trời tốt bụng. Mặt Trời xua tan những đám mây đang giăng kín bầu trời và rọi những tia nắng xuống người khách bộ hành nọ. Cảm thấy oi bức vì nhiệt độ tăng lên đột ngột, người đàn ông nọ vội vàng vứt cái áo choàng của mình đi và đến ngay chỗ có bóng râm gần nhất để tránh nắng

Thuyết phục vẫn hay hơn là dùng vũ lực.

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Wed Dec 22, 2010 8:44 pm

Câu chuyện giáng sinh
Cô bé bán diêm

Hans Christian Anderse
Giao thừa năm ấy trời thật lạnh và tuyết rơi xối xả. Trời đã xế chiều, trong bóng tối và giá lạnh, một em bé đầu trần, chân đất cùng những gói diêm vẫn lang thang dọc phố mặc cho những bông tuyết rơi đầy trên mái tóc hoe vàng xõa ngang vai. Đôi giày quá rộng vốn là của mẹ, một chiếc đã bị cuốn theo bánh cỗ xe song mã lướt nhanh khi em băng qua phố, chiếc kia thì một thằng bé lấy đi.

Các cửa sổ đã sáng đèn và mùi ngỗng quay thơm lừng tỏa ra. Bé vẫn biết hôm nay là giao thừa nhưng không dám về nhà, chắc bố sẽ đánh đòn vì cả ngày chưa bán được lấy một xu, với lại ở nhà nào có hơn gì, nó chỉ có mỗi cái mái dột nát mặc cho gió rít. Cuộn người trong góc giữa hai ngôi nhà nhưng tay chân vẫn đóng băng vì lạnh, em chợt nghĩ biết đâu bật diêm lên sẽ tốt hơn, chí ít cũng có thể sưởi ấm những ngón tay. Que thứ nhất bật lên, hơ tay trên ngọn lửa ấm áp sáng bừng như cây nến nhỏ, em tưởng mình đang ngồi trước chiếc lò sưởi sắt to với chân đế và tháp trang trí bằng đồng. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở.

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, bé nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, em thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống, "Ai đó đang từ giã cõi đời.", em bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", em khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Em vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm em trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Rạng sáng hôm sau, người ta thấy cô bé đáng thương đang ngồi tựa vào tường, má ửng hồng, nụ cười nở trên môi. Em đã chết cóng, tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. "Nó cố sưởi ấm cho mình.", mọi người nói mà không biết được những gì đẹp đẽ em đã nhìn thấy cũng như cõi thiên đàng mà em cùng đến với bà.
ST

Ko bít các bạn có tin ko..
Đây là câu chuyện đầu tiên và duy nhất..
Mà mình khóc mỗi lần đọc nó..

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Fri Jan 07, 2011 6:27 pm

Con chó và con sò
Ngụ ngôn Aesop
Một con chó nọ nhìn thấy một con sò thì tưởng nhầm đó là một quả trứng và thế là chó ta đã nuốt sò vào bụng. Liền sau đó chó ta bị đau đớn dữ dội. Nó nói:
“Chính thói tham lam và hấp tấp của ta đã hại ta ra nông nỗi này đây”

_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
MrTran
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 531
Reputation : 9
Join date : 02/05/2010
Age : 26
Đến từ : Interpol

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Wed Apr 06, 2011 1:01 pm

Mỗi ngày một..Chuyện hài



_________________

Hãy tin..nếu có thể
Về Đầu Trang Go down
quangdaihiep
TỔNG GIÁM ĐỐC
TỔNG GIÁM ĐỐC
avatar

Tổng số bài gửi : 187
Reputation : 1
Join date : 25/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   Wed Apr 13, 2011 10:38 pm

hay !!!!!!!!!! Very Happy Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Mỗi ngày một...   

Về Đầu Trang Go down
 
Mỗi ngày một...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
50KD1-NHATRANG UNIVERSITY :: TÂM TÌNH 50KD1 :: XẢ HƠI-
Chuyển đến